Về 1 vài điều đã qua

 Thực ra, trước đây, nỗi đau mất người thân lớn nhất với mình, là mất ông ngoại, đấy là lần đầu tiên, 1 đứa trẻ con lớp 8 hiểu thế nào là mất người thân. Ngày mình bé hay về ông ngoại chơi, là căn nhà ấy, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như thước phim tua chậm trong đầu mình, mình học cùng anh Hiếu, ông cho bọn mình mấy bài khó khó, rồi ra vường cùng ông trồng lạc đậu, xem ông đan ngựa, nghe ông nói chuyện chính trị mà mình chả hiểu gì mấy, đó là thời nhỏ, dấu ấn của ông ở trong đầu mình là vậy, thì ra, mỗi người, sẽ đến và ở lại với mình 1 đoạn ngắn ngủi như thế thôi.

14 năm từ ngày ông mất, mình, gia đình mình thay đổi nhiều, mình thì như thể trở thành 1 con người khác, chẳng còn chút nào giống xưa, trừ vài đường nét trên gương mặt. ừ thôi thì cũng hay.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình an ổn trong chuyện tình yêu

Giờ quen ai - mình cũng ko kì vọng gì nữa

Ai cũng muốn được là chính mình chứ không phải là được người khác biết đến thông qua 1 cái tên của ai đó