.

 Mình thật sự chưa biết mình đã sẵn lòng trở thành mẹ chưa.

Con người mình hèn nhát, chẳng dám dân thân, mình không biết đã có thể ngày ngày chăm chút, tưới tắm cái cây nào đó, một cách kiên trì, nhẫn nại, mà không biết liệu nó có ra thành cái cây gì ko.

Có lẽ hành trình mình nuôi con, sẽ là 1 hành trình khởi nghiệp, mà còn quan trọng hơn cả hành trình lập nghiệp bây giờ.

Con sẽ cho mình cảm giác hạnh phúc khi ngày đầu biết tin có nó, sẽ cho mình cảm giác hồi hộp nôn nao khi lần đầu cất tiếng khóc chào đời, sẽ cho mình lâng lâng trong cảm giác sung sướng hạnh phúc khi được ôm ấp hình hài của con, sẽ cáu giận khi giấc ngủ của mình chẳng đủ, cơ thể của mình chẳng đẹp, bực cả mình khi con cứ khóc òa lên, làm mẹ khó nhỉ, thế làm bố có khó ko, làm bố, thì lo lắng về con cái như thế nào nhỉ.

Nhưng

Liệu mình có lấy được ai ko, liệu mọi người có cần sự bảo vệ, chở che của mình, có cần ko, làm sao để sống dung hòa với con người, trong khi đến mình, còn bối rối thế này đây.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình an ổn trong chuyện tình yêu

Giờ quen ai - mình cũng ko kì vọng gì nữa

Ai cũng muốn được là chính mình chứ không phải là được người khác biết đến thông qua 1 cái tên của ai đó