MỌI NGƯỜI - CÓ THỰC SỰ THƯƠNG MÌNH KHÔNG
Mẹ thương mình không, mẹ có, mẹ thương mình, mẹ muốn mình được quan tâm, được yêu thương, được hạnh phúc. Nhưng nếu mình không được, thì mình cũng có phải là có lỗi gì đâu.
Anh Tùng thương mình không, thực ra là không, anh Tùng nhìn thấy mình có điều gì đó để có thể trao đổi, để tốt cho anh ấy, anh Tùng không hề thương mình.
Mình có thương mình không, mình có, ánh mắt trong sáng năm ấy, nụ cười thân thiện ấy, trái tim nhân hậu ấy, đều xứng đáng với những điều tốt đẹp. Mọi người, đều thương mình, chỉ trừ anh Tùng.
Hay là mình buông đi.
Anh Tùng ko tự quyết được, điều gì cũng mẹ anh, nhưng anh lại chẳng yêu thương mẹ anh, anh lo sợ ánh nhìn của người khác nhưng lại không lo người thân mình sẽ thế nào. Người khác nghĩ về mình sao cũng được, còn mình, mình chỉ mong những người xung quanh mình ổn.
Đừng gánh nước về tưới gốc cây khô
Khi duyên đất với mầm xanh đã cạn
Có những ngày đi qua trong im lặng
Không phải vì ta lỡ hẹn với trời
Cây còn xanh bởi thời còn hợp khí
Hoa từng thơm bởi nắng còn thương
Người từng ở bởi duyên còn đủ
Việc từng thành bởi phận còn vương
Đừng trách cành không thêm lần trổ lá
Đừng trách lòng người hóa gió xa xôi
Mọi việc đến và đi đều theo lẽ 1 thời
Cái còn phận thì ở
Cái hết duyên thì rời
Ta có thể vun thêm phần đất mới
Có thể chăm lời nói
Có thể sửa thói quen
Có thể học dịu dàng qua giông gió
Có thể thắp lên 1 ngọn lửa đã quên
Nhưng nếu rễ sâu đã lìa lòng đất
Nếu nhựa trong thận đã trả lại cho mùa
Thì ngàn gáo nước cũng thành vô ích
Chỉ khiến vai mình nặng gánh nắng mưa
Thôi đặt xuống, nhẹ tay mà cúi tạ
Tạ cái từng xanh, từng nở, từng là
Rồi cất bước theo dòng thiên mệnh
Đừng cố ép 1 điều đã cũ fai quay qua
Đời còn đó những lần chưa gặp mặt
Đất còn kia phần phước đợi người gieo
Khi duyên đến cây tự mình bén rễ
Khi phận tàn
Buông
Cũng là thương yêu
Nhận xét
Đăng nhận xét