Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 8, 2025

Mình thực ra dần đã không còn điểm tựa nào trên cuộc đời này

 Mình không biết sao mình lại nói ra những lời này nữa, lắm lúc mình chỉ mong, cuộc đời bao dung hơn với mình 1 tí, mình mệt lắm. Mình đã từng nghĩ, mẹ mình, gia đình mình là điểm tựa của mình, nhưng mình chả biết nữa, mình không biết là vì mình xấu xa hay sao, mình xấu xa, khốn nạn, mất dạy, tệ hại đến thế hay sao. Sao đến cả mẹ, cũng ko bao dung với mình dc 1 tí, mình mệt lắm, đến cuối cùng, thì thật ra mình cũng chưa thể đặt lòng tin của mình vào ai, cũng chẳng ai thương mình vô điều kiện được, kể cả mẹ. Đến người sinh ra mình, còn chẳng thương mình nữa, thì mình mong ngóng gì trên đời này sẽ gặp đc, sẽ có được, sẽ tìm được người thương mình. Rồi tất cả mọi mối quan hệ, cũng chỉ đến là như vậy thôi, cx chỉ thoáng qua, cũng chẳng ai bao dung nổi với mình, cuộc đời đáng ghét thật, mình ghét cuộc đời thật. Thực ra ở xa thì mới nhớ, mới da diết, chứ ở gần nhiều, rồi cũng chán mà, thực ra trạng thái tốt đẹp nhất, vẫn là mình nên ở 1 mình thì tốt hơn